Không biết đã bao lần ngồi bên máy tính, đặt tay lên những bàn phím quen thuộc để viết một điều gì đó cho anh. Nhưng em lại rụt tay lại và tắt máy đi, không phải vì em không muốn viết mà vì chẳng biết sẽ viết gì và bắt đầu từ đâu.
Hôm nay, cũng như bao hôm em ngồi bên máy tính để làm việc nhưng chưa lúc nào hình ảnh anh nguôi đi trong trái tim và trí óc của em. Không dướimột lần em tự nhắc mình tạm quên anh đi trong phút chốc để tập trung làm việc nhưng em không làm được. Tình cờ đọc được bài thơ này em xin mượn đôi vần thơ của tác giả để gửi đến anh.
Em là gì trong trái tim của anh?
Là cát trên sa mạc đong đầy nắng
Là nước dưới đáy biển mênh mông
Mờ nhạt em thấy mình mờ nhạt lắm...
Anh là gì trong trái tim của em?
Là bầu trời đầy sao và ánh trăng
Là cánh đồng hoa trải dài bờ vắng
Lung linh con đường đỏ những cánh hồng...
Em là gì trong trái tim anh? Câu hỏi đúng với suy nghĩ đang đong đầy trong tâm trí em vậy? “Mờ nhạt,em thấy mình mờ nhạt lắm”... biết phải làm gì để anh có thể cảm nhận được tình yêu em dành cho anh đây? Phải làm gì để anh sẽ lại ở bên em?
Hạnh phúc đến với chúng ta thật khó khăn phải không anh? Nó khó khăn hơn gấp nghìn lần khi quá khứ của em như vậy, có thể anh không phải là người đầu tiên em yêu nhưng anh biết không có những việc chỉ mình anh mới được nhận, có những quan tâm em chỉ dành cho anh.
Hạnh phúc đến với chúng ta thật khó khăn phải không anh? (Ảnh minh họa)
Yêu anh, em đã thay đổi rất nhiều, nếu trước đây em là một cô bé bướng bỉnh chẳng bao giờ biết quan tâm và lắng nghe những gì mọi người nói, luôn làm theo những gì mình thích thì giờ đây em đã biết suy nghĩ về một người nhiều hơn cả bản thân mình và người đó chẳng thể là ai khác ngoài anh. Xin lỗi anh vì đã đến làm rối tung cuộc sống đang vốn rất thanh bình của anh, xin lỗi anh vì đã đến khiến cho trái tim chưamột lần đau nhói phải nhói đau không biết bao lần. Em đáng trách, đáng trách rất nhiều. Nhưng anh ơi làm sao có thể lý giải được vì sao ta đến bên nhau, vì sao khi yêu nhau nhiều vậy ta lại làm cho nhau phải đau khổ, nặng lòng. Và giờ đây em hiểu nỗi đau anh phải chịu đựng, hiểu những mệt mỏi anh đã phải trải qua. Mỗi người trong chúng ta ai cũng có những ích kỷ riêng của mình, nhưng sao ta lại không cho tình yêu của chúng mình một cô hội tồn tại. Anh hãy nắm lấy tay em chúng mình cùng cố gắng nào anh. Có người đã bảo rằng “hạnh phúc sẽ mỉm cười với những người luôn biết cố gắng”, vậy mình hãy cố gắng lên anh.
Anh đã từng yêu em bằng một tình yêu chân thành nhất vậy mà em lại không biết quý trọng nó, hết lần này đến lần khác em làm nó tổn thương để khi nhận ra nó đã tổn thương rất rất nhiều, bây giờ em muốn hàn gắn lại sẽ rất khó phải không anh? Em biết khó khăn rất nhiều nhưng em vẫn hy vọng anh có thể thông cảm và tha thứ cho em, hãy cùng em cố gắng vượt qua. Em vẫn luôn tin rằng chỉ cần anh cho em cơ hội, anh hãy mở lòng mình để tin em hơn chúng ta sẽ hạnh phúc. Cuộc sống sau này sẽ có những khó khăn nhưng khi chúng mình tin tưởng cùng nhau sát cánh mọi chuyện đều có thể làm được.
Có thể bây giờ anh cần thời gian để hiểu rõ và bình tâm suy nghĩ về tình cảm của mình, thực sự mà nói em sợ lắm, sợ buông tay anh ra em sẽ mất anh mãi mãi, buông tay anh ra sẽ không bao giờ tìm thấy đôi bàn tay ấy nữa. Nhưng em sẽ để anh có thời gian suy nghĩ, em không muốn mỗi lần em xuất hiện anh lại thấy nặng lòng, hay anh nghĩ đến em chỉ là sự mệt mỏi. Anh hãy suy nghĩ thật kỹ anh nhé. Còn em, em sẽ vẫn cố gắng, dù bây giờ chỉ một mình em làm điều đó nhưng em sẽ tạm thời cố gắng cả phần của anh nhé và sẽ đợi đến khi nào anh quay về cố gắng cùng em. Lúc đó, em sẽ bắt đền anh nhiều lắm đó. Em đợi anh. Hãy tin em “Chúng mình sẽ vượt qua được mọi chuyện khi anh tin tưởng và bỏ qua cho em”. Em sẽ cùng anh cố gắng. Bây giờ thì anh hãy nghỉ ngơi đi nhé để có sức nắm tay em và chúng mình cùng nhau cố gắng.
Em yêu anh, em đợi anh về.
nguyenhangbck5@gmail.com
Theo 24h.com.vn
